Homepage / Why / Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ?
F*ck cái cảm giác bị từ chối Ngược đời Ranh giới giữa mọi người Chùa lá sen – bãi biển Trà Vinh Đời người.. dễ và khó – nói và làm Sách: Người bạn thầm lặng Thất bại là khi quá mong muốn nhận lại Trân trọng cuộc sống Quyến rũ phụ nữ? Bệnh viện, sức khỏe và tình thương Phan Thiết 7 quyển sách làm thay đổi cả thế giới Suy nghĩ về TIỀN TIỀN THÌ QUAN TRỌNG GÌ, QUAN TRỌNG LÀ HẠNH PHÚC? Du lịch Siem Reap – Angkor Bangkok Sinh nhật năm 2017 Bình minh sông nước Vĩnh Long Fujifilm X-A10 Sa Pa Đảo Koh Phi Phi Đảo Koh Rong Angkor Wat Hãy sống như không còn cha Không rượu bia, không cà phê trong vòng 27 tháng Tại sao việc hình dung ước mơ lại vô cùng quan trọng? Những cuốn sách hay về lịch sử của các công ty công nghệ Bạn không hề lười biếng, chỉ là bạn quá nhút nhát mà thôi 3 điều bạn có thể học được từ Jeff Bezos để đưa ra một quyết định đúng đắn Việc than vãn tác động tiêu cực đến não bộ như thế nào? Tất cả những gì cần biết về Bitcoin Bài nhạc buồn nói lên rất nhiều điều… về người nghe Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ? Tại sao người ta lại tin vào thuyết âm mưu? Hãy sống với một trái tim rộng mở Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống Ngừng hy vọng về một cuộc sống như ý muốn Người giàu nhất thành Babylon Thành công, thất bại và nghị lực Sống vượt qua những giới hạn Sam Kolder – thành công từ đam mê và tài năng Forrest Gump

Why

Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ?

Hãy thừa nhận rằng chúng ta quả thật rất may mắn. Chúng ta, những người phụ nữ là một trong những giới đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời này, và tỉ lệ mắc ung thư của chúng ta cũng ít hơn nam giới rất nhiều. Mọi người chúng ta đều lớn lên trong những xã hội có những quyền con người cơ bản, nhưng bất ngờ thay, một số người phụ nữ lại không được hưởng những quyền lợi này. Đó thật sự là vấn đề đáng quan tâm. Cụ thể ở đây là: Có rất ít nữ giới nắm giữ các vị trí tối cao trong những tổ chức tầm cỡ. Những con số đã nói lên tất cả. Trong số 190 người đứng đầu các tiểu bang, chỉ có 9 người là phụ nữ. Chỉ có 13% là nữ giới giữ các vị trí cao cấp trong các quốc hội trên thế giới. Trong mô hình công ty, phụ nữ chỉ chiếm 15 đến 16% các chức vụ cao cấp. Các con số đã thay đổi rõ rệt từ năm 2002, nhưng thay đổi không mấy khả quan. Và kể cả trong phi lợi nhuận, lĩnh vực mà chúng ta tưởng rằng phụ nữ sẽ chiếm đa số, nhưng họ chỉ chiếm khoảng 20%.

Chúng ta còn có một vấn đề khác, đó là việc phụ nữ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn giữa thành công trong sự nghiệp và hoàn thiện bản thân. Một nghiên cứu gần đây ở Mỹ về những nhà quản lý đã kết hôn và lành nghề, cho thấy rằng: tỉ lệ có con ở nam giới là 2/3 còn nữ giới chỉ là 1/3. Vài năm về trước, tôi làm việc cho một công ty cổ phần nổi tiếng ở New York, tôi đang ở trong một buổi đàm phán hợp đồng. Buổi họp đó khoảng 3 tiếng đồng hồ – và sau hai tiếng là giờ giải lao. Tôi nhận thấy đối tác của mình có vẻ bối rối. Tôi nhận ra rằng anh ấy không biết nhà vệ sinh nữ ở đâu để chuyển một số hộp vào. Thế là tôi hỏi: “Anh mới chuyển đến văn phòng này à?”, anh ấy trả lời: “Không, chúng tôi đã làm ở đây khoảng 1 năm rồi”. Tôi hỏi tiếp: “Vậy tôi là người phụ nữ duy nhất từng làm ăn với văn phòng này cả năm vừa qua?”. Và anh ta nhìn tôi, rồi nói: “Vâng. Có thể cô là người duy nhất cần phải đi vệ sinh”.

Cho nên, câu hỏi ở đây là chúng ta làm cách nào để sửa chữa điều này? Làm cách nào để chúng ta thay đổi những con số ấy? Tôi muốn bắt đầu bàn về quan điểm của phụ nữ trong công việc, tôi nghĩ đây là cũng chính là câu trả lời. Những công việc và chức vụ có lương cao, như các vị trí điều hành cấp cao, tại sao rất nhiều phụ nữ lại bỏ việc?. Hôm nay tôi sẽ không nói về những chương trình, sự hướng dẫn hay việc phân chia công việc theo ý muốn của nhân viên trong công ty, mặc dù những thứ ấy rất quan trọng. Tôi muốn nhấn mạnh về khía cạnh cá nhân. Thông điệp nào ta cần tự nhắc nhở bản thân? Những thông điệp nào dành cho phụ nữ nhưng cũng có thể dành cho tất cả mọi người? Chúng ta cần truyền đạt lại điều gì cho gái của mình?

Trước hết, tôi xin khẳng định rằng những điều tôi trình bày không mang ý phán xét. Bản thân tôi cũng không có câu trả lời đúng. Tôi rời khỏi San Francisco, nơi tôi sống, vào một ngày thứ hai, để bắt chuyến bay đến hội nghị này. Khi tôi đưa con gái 3 tuổi của mình đến trường, nó mếu máo và ôm lấy chân tôi: “Mẹ ơi, mẹ đừng đi”. Việc này thật khó khăn, tôi cảm thấy có lỗi với con gái mình. Tôi biết rằng bất kì người phụ nữ nào cũng đều có cảm xúc ấy. Vì thế tôi cho rằng, công việc không phải lúc nào cũng là ưu tiên số một.

Hôm nay tôi muốn nói về những thông điệp khi bạn muốn trở thành “người của công việc”, tôi nghĩ bạn có 3 việc cần làm: Một, tự tin về bản thân. Hai, để bạn đời trở thành bạn đời thực sự. Ba, hãy luôn tự chủ.

Thông điệp số một: tự tin vào bản thân. Vài tuần trước ở Facebook, chúng tôi gặp một quan chức chính phủ, ông ấy đến để gặp ban điều hành của công ty trong phạm vi Thung Lũng Silicon. Và mọi người ngồi vào bàn. Ông ta có hai người phụ nữ đi theo, trong đầu tôi nghĩ: “Ngồi vào bàn đi, hai người”, nhưng thực tế họ lại ngồi về một phía của căn phòng. Khi tôi còn là sinh viên, tôi có tham gia một môn học gọi là European Intellectual History (Lịch sử trí tuệ Châu âu). Bạn có thích cái môn học “kì lạ” này không? Tôi từng ước gì mình chưa đăng ký môn này. Tôi học môn này với cô bạn cùng phòng, Carrie, một người rất giỏi về văn học và anh trai tôi, đang học năm hai, có đam mê rất lớn về môn bóng nước.

Ba chúng tôi theo học lớp này cùng nhau. Carrie thì đọc những cuốn sách gốc bằng tiếng Hy lạp và La tinh, và không hề bỏ sót một buổi học nào. Tôi thì đọc những cuốn sách bằng tiếng Anh và có mặt ở hầu hết các buổi học. Anh trai tôi thì khá bận rộn với sở thích bóng nước của mình. Nên thời gian đến lớp cũng không nhiều. Do đó, nhiều lần anh ghé phòng của tôi để được dạy kèm. Ba chúng tôi đi thi và ngồi làm bài trong 3 giờ đồng hồ với quyển ghi chú nho nhỏ. Chúng tôi nộp bài và bước ra ngoài, nhìn nhau và hỏi: “Bài làm như thế nào?”. Carrie thì bảo: “Mình nghĩ là mình chưa nêu được phép biện chứng Hegelian”. Tôi thì nói: “Ước gì mình có thể nối kết được thuyết của John Locke với các nhà triết học khác”. Còn anh trai tôi: “Anh sẽ đứng nhất lớp”.

“Anh mà đứng nhất á? Anh có học cái gì đâu”

Vấn đề nằm sau câu chuyện đó chính là việc nữ giới đánh giá thấp khả năng của mình hơn nam giới. Khi làm một bài test gồm những câu hỏi chuẩn GPA, nam giới sẽ trả lời sai nhiều hơn nữ giới. Thêm nữa, phụ nữ thường không đàm phán lương của mình. Một nghiên cứu trong 2 năm gần đây về thực tế lao động, đã cho thấy rằng 57% nam giới đề cập và đàm phán mức lương căn bản của mình, trong khi đó, phụ nữ chỉ có 7%. Quan trọng hơn, đàn ông cho rằng thành công là do họ tạo ra, còn phụ nữ lại nghĩ rằng nó nhờ những yếu tố khác. Nếu bạn hỏi một người đàn ông lý do họ làm việc hiệu quả, họ sẽ trả lời “Bởi vì tôi có khả năng chứ sao. Sao bạn lại hỏi điều này?” Còn nếu bạn hỏi phụ nữ câu hỏi tương tự, họ sẽ trả lời rằng nhờ sự giúp đỡ của người khác, họ may mắn hoặc họ đã làm việc rất chăm chỉ. Điều gì có vấn đề gì à? Thật sự rất có vấn đề là đằng khác. Bởi vì ai cũng có một lượng công việc như nhau, nhưng lại có người nghĩ rằng mình không đáng nhận được thành công hoặc không hiểu rõ thành công từ đâu mà có.

Tôi ước gì có một câu trả lời dễ dàng. Giá như tôi có thể nói với toàn bộ những cô gái trẻ, những cô gái tài giỏi rằng: “Hãy tin vào bản thân và đừng điều chỉnh nó. Hãy gặt hái thành công cho riêng mình”. Tôi cũng mong muốn có thể nói điều này với con gái mình. Nhưng không đơn giản như tôi nghĩ. Bởi những dữ liệu đã chứng minh một điều, rằng nam giới dễ có được thành công hơn nữ giới. Có lẽ đa số mọi người đều chấp nhận và coi đó là điều hiển nhiên.

Một người phụ nữ tên Heidi Roizen từng theo học trường kinh doanh Harvard là một điển hình nổi tiếng. Cô ta điều hành một công ty ở thung lũng Silicon và dùng các mối quan hệ của mình để đạt đến thành công. Vào năm 2002, một giáo sư của trường đại học Columbia đã chứng minh thêm về trường hợp của Roizen. Ông ta đổi tên của người thành công kia thành Howard (tên đàn ông) thay vì Heidi Roizen. Và theo khảo sát cho thấy một tin tốt là cả nam lẫn nữ sinh viên đều nghĩ Howard và Heidi có năng lực ngang nhau. Còn tin xấu là mọi người thích Howard hơn. Họ nghĩ anh ta là một người tài ba. Họ muốn làm việc cho anh ta. Còn về Heidi? Họ lại ngập ngừng. Họ nghĩ cô ta có vẻ hơi “chính trị”. Họ không chắc rằng mình sẽ làm việc cho cô ấy. Điều này quả là phức tạp. Chúng ta phải khẳng định với con cái và đồng nghiệp của mình, và kể cả tự nói với bản thân rằng chúng ta hoàn toàn có khả năng đạt được điểm A, hoàn toàn xứng đáng được thăng chức, chúng ta phải khẳng định bản thân rằng chúng ta có thể làm được những điều tuyệt vời.

Điều đáng buồn nhất ở đây là những việc chúng ta làm lại dễ bị lãng quên. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về một câu chuyện. Trước đây, tôi đã diễn thuyết chính nội dung này tại Facebook trước 100 nhân viên, vài giờ sau đó có một người phụ nữ trẻ tìm và muốn nói chuyện với tôi. Tôi đồng ý và chúng tôi ngồi xuống để trao đổi. Và cô ấy nói: “Hôm nay tôi đã học được một bài học”. Tôi hỏi: “Ý cô là sao?”. Cô ấy nói tiếp: “Cô nói rằng người nào giơ tay thì cô sẽ đặt ra 2 câu hỏi. Thế là tôi và rất nhiều người khác đã giơ tay. Nhưng khi chúng tôi bỏ tay xuống. Cô vẫn tiếp tục đặt 2 câu hỏi khác, chỉ vì 1 cánh tay còn lại của một người đàn ông”. Lúc đó tôi chợt nghĩ: “Wow, khi đó tôi đang trình bày trước nhiều người, sao tôi có thể nhận thấy tay người nào còn giơ hay người đó là nam hay nữ, và có một sự thật mà những người quản lý như tôi cũng dễ thấy rằng nam giới nắm bắt cơ hội tốt hơn nữ giới”. Việc chúng ta cần làm là làm cho giới nữ tự tin hơn về bản thân.

Thông điệp số hai: để bạn đời trở thành bạn đời thực sự. Những dữ liệu đã cho thấy rõ ràng rằng chúng ta tiến bộ hơn nhờ công việc chứ không phải ở nhà. Nếu một người phụ nữ và đàn ông đều làm việc toàn thời gian và có con, người phụ nữ sẽ gánh vác gấp đôi lượng việc nhà, và gấp ba thời gian chăm sóc con cái so với đàn ông. Cô ta có hai đến ba công việc, còn anh ta chỉ có một. Bạn nghĩ ai sẽ là người cần làm việc nhà nhiều hơn? Vấn đề này khá phức tạp và cần nhiều thời gian để tìm ra nguyên nhân cho câu trả lời của bạn. Tôi không nghĩ việc xem đá bóng vào Chủ nhật và tính lười biếng là nguyên nhân.

Tôi nghĩ nguyên nhân phức tạp hơn nhiều. Tôi nghĩ rằng xã hội của chúng ta có nhiều sức ép về thành công cho những chàng trai hơn là những cô gái. Tôi cũng biết những người đàn ông tự nguyện ở nhà để chăm lo bếp núc thay phụ nữ, mặc dù với họ, nó rất khó khăn. Khi tôi đi mua sắm những món đồ cho phụ nữ và thấy bố mình ở đó, tôi nhận thấy rằng những người phụ nữ khác không muốn trò chuyện với ông. Đó cũng chính là vấn đề về cách nhìn nhận của chúng ta. Việc chúng ta nghĩ về một người phụ nữ theo đuổi sự nghiệp cũng tương tự như khi chúng ta nghĩ về một người đàn ông nội trợ vậy.

Các nghiên cứu cho thấy rằng những đôi vợ chồng có thu nhập và trách nhiệm ngang nhau chiếm một nửa tỉ lệ ly hôn. Phải chăng những gia đình có thu nhập chênh lệch thì hạnh phúc hơn?

Thông điệp thứ 3: Hãy luôn tự chủ. Tôi nghĩ có một sự mỉa mai về hành động của phụ nữ, khi việc họ cố gắng làm việc lại là nguyên nhân khiến họ từ bỏ công việc. Tất cả chúng ta, ai cũng đều bận rộn. Người phụ nữ còn bận hơn gấp bội. Cô ta đang nghĩ về việc sẽ có con. Và trong lúc cô ta nghĩ về việc có con, cô ta nghĩ thêm về việc làm phòng ngủ cho con, rồi cô ta lại nghĩ: “Làm cách nào để việc có con không ảnh hưởng đến công việc đây?”. Lúc đó, cô ta không còn tự tin về bản thân nữa, cô ta không muốn nhận thêm dự án, thậm chí không nói năng gì, “Phải rồi, mình muốn có con”, cô ta lại tiếp tục nghĩ ngợi. Vấn đề ở đây là tiếp tục nghĩ về: “mình sẽ có thai, rồi mang thai trong vòng 9 tháng, 3 tháng thai sản và 6 tháng không làm việc nặng,…” rồi cô ta tiếp tục nghĩ về 2 năm tới sẽ ra sao. Đó chính là vấn đề của người phụ nữ, họ suy nghĩ quá nhiều và lo xa: khi nào đính hôn, khi nào cưới, rồi khi nào có con là thích hợp, họ tốn quá nhiều thời gian vào việc đó. Một người phụ nữ đến gặp tôi để chia sẻ về những suy nghĩ tương tự. Cô ta trông rất trẻ. Tôi nói với cô ta: “Vậy là cô và chồng cô nghĩ về việc sẽ có con à?”. Cô ta nói: “Ôi không, tôi chưa có kết hôn.”. Cô ta thậm chí chưa có bạn trai.

Tôi nói: “Cô lo xa quá rồi cô gái ạ”

Vấn đề ở đây là việc bạn nghĩ quá nhiều về một việc? Bất cứ ai cũng từng trải qua chuyện này, tôi xin nói với các bạn, một khi bạn có con ở nhà, công việc của bạn thì không hề gì, nhưng rất khó khăn trong việc để đứa trẻ ở nhà. Công việc của bạn cần những thách thức. Từ đó cần những phần thưởng xứng đáng. Bạn cần cảm thấy mình đang làm điều gì đó khác biệt. Và nếu 2 năm trước bạn không được thăng chức mà người đồng nghiệp bên cạnh thì được. Nếu 3 năm trước bạn không tìm được việc, bạn sẽ cảm thấy chán nản. Hãy tự chủ và tạo ra cơ hội cho riêng mình, cho đến một ngày bạn buộc phải nghỉ ở nhà để chăm sóc con cái. Hãy nhớ, đừng ra quyết định quá sớm, đặc biệt là khi bạn chưa ý thức được việc mình đang làm.

Thế hệ của tôi thực sự không thể thay đổi những con số. Không thể làm cho 50% dân số là nữ giới giữ vai trò tối cao trong mọi ngành công nghiệp. Nhưng tôi hy vọng thế hệ tương lai sẽ làm được. Tôi nghĩ rằng việc có một nửa người điều hành những quốc gia và công ty là nữ giới sẽ là một thế giới tốt đẹp hơn. Một thế giới mà ai cũng biết nhà vệ sinh nữ ở đâu. Tôi có 2 đứa con. Một cậu con trai 5 tuổi và một bé gái 2 tuổi. Tôi muốn con trai mình sẽ có cơ hội cống hiến hết mình cho công việc ở công ty hay kể cả ở nhà. Tôi muốn con gái tôi có cơ hội tạo nên không chỉ thành công mà còn được yêu thích vì những lựa chọn của nó.

Sheryl Sandberg 2013.jpgSheryl Kara Sandberg ( sinh ngày 28 tháng 8 năm 1969) là một nhà quản trị công nghệ, nhà hoạt động xã hội, tác giả viết sách người Mỹ. Cô là giám đốc điều hành (COO) của mạng xã hội Facebook và là người sáng lập trang Leanin.org (hay Lean In Foundation). Năm 2012, cô lọt vào danh sách 100 người có tầm ảnh hưởng lớn nhất trên thế giới của tờ Time.

Dịch từ: Why we have too few women leaders

Bình luận qua Facebook

Post a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*