Homepage / Why / Sống vượt qua những giới hạn
F*ck cái cảm giác bị từ chối Ngược đời Ranh giới giữa mọi người Chùa lá sen – bãi biển Trà Vinh Đời người.. dễ và khó – nói và làm Sách: Người bạn thầm lặng Thất bại là khi quá mong muốn nhận lại Trân trọng cuộc sống Quyến rũ phụ nữ? Bệnh viện, sức khỏe và tình thương Phan Thiết 7 quyển sách làm thay đổi cả thế giới Suy nghĩ về TIỀN TIỀN THÌ QUAN TRỌNG GÌ, QUAN TRỌNG LÀ HẠNH PHÚC? Du lịch Siem Reap – Angkor Bangkok Sinh nhật năm 2017 Bình minh sông nước Vĩnh Long Fujifilm X-A10 Sa Pa Đảo Koh Phi Phi Đảo Koh Rong Angkor Wat Hãy sống như không còn cha Không rượu bia, không cà phê trong vòng 27 tháng Tại sao việc hình dung ước mơ lại vô cùng quan trọng? Những cuốn sách hay về lịch sử của các công ty công nghệ Bạn không hề lười biếng, chỉ là bạn quá nhút nhát mà thôi 3 điều bạn có thể học được từ Jeff Bezos để đưa ra một quyết định đúng đắn Việc than vãn tác động tiêu cực đến não bộ như thế nào? Tất cả những gì cần biết về Bitcoin Bài nhạc buồn nói lên rất nhiều điều… về người nghe Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ? Tại sao người ta lại tin vào thuyết âm mưu? Hãy sống với một trái tim rộng mở Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống Ngừng hy vọng về một cuộc sống như ý muốn Người giàu nhất thành Babylon Thành công, thất bại và nghị lực Sống vượt qua những giới hạn Sam Kolder – thành công từ đam mê và tài năng Forrest Gump

Why

Sống vượt qua những giới hạn

Nếu cuộc đời bạn là 1 quyển sách và chính bạn là tác giả, bạn sẽ viết nên câu chuyện của mình như thế nào? Đó là câu hỏi đã thay đổi cuộc sống của tôi. Tôi lớn lên trên sa mạc Las Vegas, và tất cả những gì tôi muốn là tự do. Tôi có ước mơ là đi du lịch vòng quanh thế giới, sống tại nơi có tuyết rơi, và chụp lại ảnh tất cả những nơi tôi đi qua.

Khi tôi 19 tuổi, ngày đầu sau khi tôi tốt nghiệp phổ thông, tôi chuyển tới nơi có tuyết rơi và trở thành người mát xa trị liệu. Công việc này của tôi chỉ cần dùng đôi bàn tay, một chiếc bàn chuyên dụng và tôi có thể đi đến bất cứ đâu. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy tự do thực sự, tự chủ hoàn toàn cuộc sống của mình. Rồi biến cố xảy ra. Hôm đó tôi về nhà sớm vì tôi nghĩ là mình bị cảm, nhưng chưa đến 24 giờ đồng hồ sau tôi phải nhập viên và được thông báo rằng tôi chỉ có chưa tới 2% cơ hội để qua khỏi. Bác sĩ bảo rằng tôi bị viêm màng não do vi khuẩn, và tôi phải dùng một loại vắc xin để ngăn ngừa nhiễm trùng máu. Sau quá trình trị liệu khoảng 2 tháng rưỡi, tôi bị mất đi lá lách, thận, mất thính giác bên trái và tôi còn phải chống nạng.

Khi được bố mẹ đẩy xe lăn tôi đến bệnh viện, tôi cảm thấy mình như con búp bê bị chắp vá vậy. Tôi cứ suy nghĩ tiêu cực mãi cho đến vài tuần sau, lúc tôi thấy đôi chân mới của mình. Bắp chân là khối kim loại cùng với đường ống dẫn tới mắt cá và bàn chân cao su màu vàng cùng các đường cao su ngoằn nghèo đến ngón chân, để trông giống tĩnh mạch. Tôi không biết mình đã trông đợi điều gì, nhưng chắc là tôi không trông đợi cái này đâu.

Mẹ tôi đứng cạnh và rơi nước mắt, tôi gắn đôi chân “dị hợm” này và đứng dậy. Nó khá đau hơn những gì tôi tưởng, và tôi sao có thể đi chu du đây đó với thứ này đây? Sao tôi có thể sống một cuộc sống năng động như tôi luôn muốn đây? Và sao tôi có thể trượt tuyết nữa đây?

Ngày hôm đó, tôi về nhà, ngã ngửa xuống giường và cứ trong tình trạng ấy suốt vài tháng sau, tôi quyết định vượt qua thực tại, cùng đôi chân mới này. Tôi thực sự đã bị suy sụp hoàn toàn về thể chất lẫn cảm xúc.

Nhưng tôi biết rằng tôi phải tiến về phía trước, tôi phải vứt bỏ cô gái Amy cũ và chấp nhận cô Amy mới này. Suy nghĩ ấy cứ như là ánh hoàng hôn trong đêm tối. Tôi có thể cao lớn như tôi muốn! (cười) Hoặc thấp bé như tôi muốn, điều đó phụ thuộc vào người mà tôi hẹn hò (cười). Và nếu tôi tiếp tục đi trượt tuyết, tôi sẽ chẳng sợ lạnh chân (cười). Và hơn tất cả, tôi nghĩ là tôi có thể mang bất cứ kích cỡ giày nào (cười).

Đó là lúc mà tôi tự hỏi bản thân mình ý nghĩa của cuộc sống: Nếu cuộc đời tôi là 1 quyển sách và tôi là tác giả, tôi sẽ viết câu chuyện của mình như thế nào? Và tôi bắt đầu mơ mộng. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ là một cô gái nhỏ nhắn và tưởng tượng bản thân sẽ mạnh mẽ đến đâu, giúp đỡ người khác qua những chuyến đi và trượt tuyết trở lại. Và tôi thấy bản thân mình đang trượt xuống dốc núi trên những tấm ván trượt. Tôi có thể cảm nhận được gió tạt vào mặt, nhịp đập con tim, và khoảnh khắc ấy vui đến mức nào. Và chương tiếp theo của cuộc đời tôi lại tiếp tục được viết.

4 tháng sau, tôi đã đi trượt tuyết lại, mặc dù có rất nhiều khó khăn: đầu gối và mắt cá chân tôi không được linh động cho lắm khi tôi và nó dính chặt lại với ván trượt, mặc cho tôi bị ngả ngửa về sau khi xuống dốc (cười). Tôi cảm thấy sốc và nản lòng như bất cứ ai rơi vào trường hợp của tôi, nhưng tôi quyết định tìm lại đôi chân và làm lại. Và đó cũng chính là lúc tôi nhận ra “đường biên” và các “chướng ngại vật” chỉ làm 2 điều cho chúng ta: 1 là ngăn cản bước đường chúng ta đi và 2 là thúc đẩy chúng ta.

Tôi mất một năm để nghiên cứu, nhưng vẫn chưa thể tìm ra loại chân phù hợp và bất cứ nguồn lực nào có thể giúp đỡ mình. Nên tôi quyết định tự làm một đôi. Tôi lắp ráp nhiều thứ khác nhau lại và làm nên đôi chân có thể gắn ván trượt lên. Bạn cũng thấy đây, những con bu lông, cao su, gỗ và quả thận tôi nhận được từ bố, đã cho phép tôi tiếp tục theo đuổi giấc mơ. Tôi bắt đầu trượt tuyết, và rồi trở lại làm việc và trở lại trường học.

Vào năm 2005, tôi đồng sáng lập nên tổ chức phi lợi nhuận cho những thanh, thiếu niên khuyết tật, để chúng tôi tham gia chơi thể thao. Lúc đó, tôi có cơ hội đi Nam Phi, nơi tôi tặng hàng ngàn đôi chân giúp những đứa trẻ có thể đến trường.

Tháng 2 vừa qua, tôi đã dành 2 huy chương vàng World Cup (cười), giúp tôi trở thành một trong những người nữ trượt tuyết hàng đầu thế giới.

11 năm sau khi tôi mất đôi chân, tôi không còn trông đợi điều gì nữa. Nếu hôm nay bạn hỏi tôi, nếu có thể tôi có muốn thay đổi điều đó không, tôi sẽ trả lời là không. Bởi đôi chân không phải hạn chế mà nó thúc đẩy tôi tưởng tượng về những gì mình có thể làm, và đó là lý do tôi dùng nó để phá vỡ những giới hạn, bởi vì hãy nhớ rằng, trong trí óc của chúng ta, chúng ta có thể làm và có thể trở thành bất cứ điều gì.

Hãy tin vào những ước mơ và đối mặt với nỗi sợ, nó sẽ khiến chúng ta vượt qua giới hạn của bản thân. Có thể nói rằng, cuộc sống của tôi sẽ không được đổi mới nếu không có những giới hạn. Tôi đã học được rằng các giới hạn rồi cũng chấm dứt, đó cũng là nơi chúng ta tưởng tượng và bắt đầu câu chuyện của cuộc đời mình.

Vì vậy, điều tôi muốn thách thức bạn hôm nay là thay vì bạn tìm kiếm những thử thách và giới hạn của bản thân, rồi xem nó như một thứ tiêu cực và khó khăn, chúng ta có thể bắt đầu nhìn thẳng vào nó, và xem nó như một món quà tốt lành để phát triển trí tưởng tượng và giúp chúng ta đi vượt qua mọi giới hạn. Không chỉ ở việc tháo dở những biên giới, mà còn là phá vỡ nó và nhìn thấy những nơi tuyệt vời mà chúng ta chưa từng đến.

Amy Purdy trở thành vận động viên trượt tuyết chuyên nghiệp từ khi mất đi đôi chân. Cô ấy truyền cảm hứng và động lực cho chúng ta vượt qua giới hạn của cuộc sống.

 

Bình luận qua Facebook

Post a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*