Homepage / Why / Ngược đời
2 3 năm rồi – P1 Quên hay mất trí? Sách và người yêu Nhật kí hành trình sang đất Campuchia Vì.. quá hợp nhau? F*ck cái cảm giác bị từ chối Ngược đời Ranh giới giữa mọi người Chùa lá sen – bãi biển Trà Vinh Đời người.. dễ và khó – nói và làm Sách: Người bạn thầm lặng Thất bại là khi quá mong muốn nhận lại Trân trọng cuộc sống Quyến rũ phụ nữ? Bệnh viện, sức khỏe và tình thương Phan Thiết 7 quyển sách làm thay đổi cả thế giới Suy nghĩ về TIỀN TIỀN THÌ QUAN TRỌNG GÌ, QUAN TRỌNG LÀ HẠNH PHÚC? Du lịch Siem Reap – Angkor Bangkok Sinh nhật năm 2017 Bình minh sông nước Vĩnh Long Fujifilm X-A10 Sa Pa Đảo Koh Phi Phi Đảo Koh Rong Angkor Wat Hãy sống như không còn cha Không rượu bia, không cà phê trong vòng 27 tháng Tại sao việc hình dung ước mơ lại vô cùng quan trọng? Những cuốn sách hay về lịch sử của các công ty công nghệ Bạn không hề lười biếng, chỉ là bạn quá nhút nhát mà thôi 3 điều bạn có thể học được từ Jeff Bezos để đưa ra một quyết định đúng đắn Việc than vãn tác động tiêu cực đến não bộ như thế nào? Tất cả những gì cần biết về Bitcoin Bài nhạc buồn nói lên rất nhiều điều… về người nghe Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ? Tại sao người ta lại tin vào thuyết âm mưu? Hãy sống với một trái tim rộng mở Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống Ngừng hy vọng về một cuộc sống như ý muốn Người giàu nhất thành Babylon Thành công, thất bại và nghị lực Sống vượt qua những giới hạn Sam Kolder – thành công từ đam mê và tài năng Forrest Gump

Why

Ngược đời

Cái sự “ngược ngạo” trên đời này tôi đã nhận ra từ lâu, chẳng hạn như mình mơ tưởng là 1 chuyện, nhưng thực tế thì chẳng bao giờ thành hiện thực. Tôi từng mơ sẽ cũng người mình thương ngao du đây đó, cười nói với nhau dưới những quán quen, cũng nắm tay nhau bước qua những con phố vắng lặng, đơn giản vì chỉ cần  có nhau là đủ. Nhưng, thực tế thì ko hề xảy ra, tôi gặp hết từ chối này đến từ chối khác, tôi bị phủi bay như người ta phủi 1 những hạt bụi vương trên vai áo, tôi bị lãng quên theo một cách im lặng đến đáng sợ nhất, tôi bị coi thường đến độ tôi chưa từng ngờ tới.

Tôi ngậm ngùi, thở dài, vì mặc dù tôi đã chuẩn bị tâm lý cho những điều đau đớn như vậy xảy đến trong cuộc đời mình, tôi vẫn ko thể tránh khỏi cảm giác khó chịu mà nó mang lại. Tôi tìm cách hướng đến những điều to lớn hơn, bận bịu hơn để xóa mờ dần những chuyện ấy, tôi mặc cho bánh xe lăn trên những con đường xa đằng đẵng, thả hồn theo gió bụi và nắng cháy, xung quanh toàn những người xa lạ, đó lại chính là những khoảng thời gian yên bình nhất trong tâm trí.

Có vô vàn cái “ngược đời” trên cuộc đời ngắn ngủi này. Cũng như những nhà văn thường nói, ta chọn màu gì để tô cho cuộc sống này, màu hồng, xanh tươi, xám xịt, hay đen tối, đó luôn là lựa chọn của riêng ta. Vấn đề ở đây là ta phải tự thân vận động, tự mình hiện thực hóa những gam màu ấy, chứ đừng tưởng tượng hay mơ ước viển vông.

Suy cho cùng, những người lang thang bằng bất cứ hình thức nào, đều là những người trốn tránh cái hiện thực, có thể họ coi đó là cách để xoa dịu cơn đau trong quá khứ, có thể đó là cách tận hưởng hiện tại, hay là cách để từng bước hướng đến tương lai, nhưng nó vẫn là cách tự thân họ thực hiện, còn hơn là ở một chỗ mà ước mong mọi thứ sẽ tốt đẹp, hay cầu trời cho mọi thứ được như ý muốn.

Bình luận qua Facebook

Comments are closed.