Homepage / Overthinking / Thành công, thất bại và nghị lực
Tình.. không như mơ cũng không như thơ Fuck you và xin chào! 2 3 năm rồi – P1 Quên hay mất trí? Sách và người yêu Nhật kí hành trình sang đất Campuchia Vì.. quá hợp nhau? F*ck cái cảm giác bị từ chối Ngược đời Ranh giới giữa mọi người Chùa lá sen – bãi biển Trà Vinh Đời người.. dễ và khó – nói và làm Sách: Người bạn thầm lặng Thất bại là khi quá mong muốn nhận lại Trân trọng cuộc sống Quyến rũ phụ nữ? Bệnh viện, sức khỏe và tình thương Phan Thiết 7 quyển sách làm thay đổi cả thế giới Suy nghĩ về TIỀN TIỀN THÌ QUAN TRỌNG GÌ, QUAN TRỌNG LÀ HẠNH PHÚC? Du lịch Siem Reap – Angkor Bangkok Sinh nhật năm 2017 Bình minh sông nước Vĩnh Long Fujifilm X-A10 Sa Pa Đảo Koh Phi Phi Đảo Koh Rong Angkor Wat Hãy sống như không còn cha Không rượu bia, không cà phê trong vòng 27 tháng Tại sao việc hình dung ước mơ lại vô cùng quan trọng? Những cuốn sách hay về lịch sử của các công ty công nghệ Bạn không hề lười biếng, chỉ là bạn quá nhút nhát mà thôi 3 điều bạn có thể học được từ Jeff Bezos để đưa ra một quyết định đúng đắn Việc than vãn tác động tiêu cực đến não bộ như thế nào? Tất cả những gì cần biết về Bitcoin Bài nhạc buồn nói lên rất nhiều điều… về người nghe Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ? Tại sao người ta lại tin vào thuyết âm mưu? Hãy sống với một trái tim rộng mở Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống Ngừng hy vọng về một cuộc sống như ý muốn Người giàu nhất thành Babylon Thành công, thất bại và nghị lực Sống vượt qua những giới hạn Sam Kolder – thành công từ đam mê và tài năng Forrest Gump

Overthinking

Thành công, thất bại và nghị lực

Vài năm về trước, tôi đang chờ chuyến bay của mình tại sân bay JFK, tôi gặp được 2 người phụ nữ đến bắt chuyện, tôi mong là không có ý xúc phạm khi gọi họ là những người Mỹ-Ý già nua.

Người phụ nữ cao hơn, lại hỏi tôi rằng: “Cưng, tôi muốn hỏi cô 1 điều. Liệu cô có liên quan gì đến ‘Ăn, Cầu Nguyện, Yêu’ gì đó không nhỉ?”. Tôi trả lời: “Dạ, có ạ”. Rồi bà ta quay sang vỗ bạn của mình và nói: “Thấy chưa, tôi nói rồi, là cô ta đó. Là cái cô mà viết sách từ phim đó”. (cười).

Và đó là tôi. Và tôi rất biết ơn khi mình chính là người đó, bởi những tin tức về “Ăn, Cầu Nguyện, Yêu” quả là những điều to lớn đối với tôi. Nhưng nó cũng dẫn tôi vào một tình huống khó khăn, đó là có nên viết phần tiếp theo hay không. Bởi tôi biết rằng những người thích “Ăn, Cầu Nguyện, Yêu” sẽ thất vọng bởi phần tiếp theo tôi sẽ không viết kiểu “Ăn, Cầu Nguyện, Yêu” nữa, và những người ghét “Ăn, Cầu Nguyện, Yêu” cũng sẽ thất vọng bởi vì “tôi vẫn còn sống”. Cho nên, tôi biết rằng tôi không có cửa để thắng, và cũng bởi vì tôi biết điều đó, nên tôi đã xem xét việc bỏ nghề viết lách và nuôi Corgi. Nhưng nếu tôi làm điều đó, tôi sẽ đánh mất đi nghề nghiệp yêu thích, nên tôi cần phải tìm cách để giữ động lực để viết tiếp cuốn sách tiếp theo, mặc kệ chuyện gì sẽ xảy ra. Mặt khác, tôi phải tìm ra cách để giữ vững tính sáng tạo để thành công. Và tôi đã tìm được nguồn cảm hứng, nhưng ở nơi mà tôi chưa từng nghĩ tới.

Điều duy nhất tôi muốn trong đời là trở thành nhà văn. Tôi tập viết văn suốt thời thơ ấu, thời thanh thiếu niên, lúc tuổi teen tôi có gửi những mẩu chuyện dở tệ cho tờ The New Yorker, hy vọng sẽ được để ý. Sau những năm tháng đại học, tôi làm bồi bàn, và cố gắng làm việc, cố gắng viết lách, cố hết sức mình để được xuất bản, và thất bại. Sau gần sáu năm, mỗi một ngày tôi đều nhận được lá thư trong hòm thư. Mỗi lần như vậy là mỗi lần đau đớn, tôi tự hỏi bản thân mình có nên từ bỏ để xoa dịu vết thương này hay không. Nhưng rồi tôi lại tự nhắc: “Tôi sẽ không từ bỏ, tôi sẽ về nhà”.

Và về nhà không có nghĩa là tôi trở về nông trại của gia đình. Với tôi, về nhà nghĩa là về viết lại, bởi vì viết lách là nhà của tôi, bởi vì tôi yêu việc viết hơn việc thất bại khi không được chấp nhận, có thể nói, tôi yêu việc viết sách hơn tất cả, kể cả bản thân mình. Và đó là cách tôi vượt qua thất bại.

Nhưng có một điều lạ là vào 20 năm sau, từ sự thành công của “Ăn, Cầu Nguyện, Yêu”, tôi thấy bản thân mình không còn là cô bồi bàn thất bại lúc trước nữa, cô ấy gặp thất bại liên tục, tôi thì gặp thành công ngoài mong đợi. Chúng tôi không giống nhau. Tại sao tôi lại cảm thấy mình lại là cô ấy chứ?.

Và tôi cũng bắt đầu hiểu rõ rằng sự kì lạ và tâm lý không vững vàng kết nối cách chúng ta trải nghiệm thất bại và cách chúng ta tận hưởng thành công. Hãy nghĩ như thế này: Trong suốt cuộc đời bạn, bạn sống trong những trải nghiệm bình thường của con người, bạn cũng thấy “bình thường” và an tâm, nhưng những thất bại lại hất bạn vào vùng tuyệt vọng đen tối. Sự xuất hiện đột ngột của thành công lại đưa bạn tới những nơi đầy ánh hào quang. Và đó là lý do, mà người ta xem thế giới là tốt hay xấu, nhưng tiềm thức của chúng ta lại không thể phân biệt giữa điều tốt và cái xấu. Điều mà ta cảm nhận thực sự, đó là những cảm xúc, thứ thực sự cần thiết cho bản thân bạn.

Nhưng ở cả 2 trạng thái, chúng đều là những liệu pháp tự chữa lành cho tâm trí, vì vậy bạn phải tìm cách để “về nhà” càng nhanh càng tốt, nếu bạn hỏi “về nhà” là gì, gợi ý tôi dành cho bạn là: Nhà của bạn là điều mà bạn yêu thích hơn cả bản thân. Nó có thể là tính sáng tạo, có thể là gia đình, những sáng kiến, những chuyến hành trình, đức tin hay đơn giản là nuôi Corgi, “nhà” là nơi bạn dâng hiến toàn bộ năng lượng và lòng tận tụy, mặc cho kết quả có như thế nào.

Với tôi, “nhà” luôn là việc viết lách. Sau thành công không tưởng của “Ăn, Cầu Nguyện, Yêu”, tôi đã nhận ra rằng những gì tôi phải làm chính là những thứ tôi phải làm khi mình gặp thất bại trong quá khứ. Thế là tôi tiếp tục. Vào mãi đến 6 năm sau, tức là năm 2010, bạn biết điều gì xảy ra với “Ăn, Cầu Nguyện, Yêu” không? Nó vẫn ổn. Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho điều này, bởi tôi đã tìm ra cách để vượt qua những ý nghĩ tiêu cực và cách để “về nhà” viết sách với tất cả sự tận tụy. Thế là, tôi ở nhà và tiếp tục viết thêm một cuốn sách khác, nó cũng nhận được rất nhiều ý kiến tích cực. Nhưng quan điểm của tôi không chỉ là viết một, mà là nhiều cuốn khác nữa, chắc chắn rằng, một số sẽ thành công, một số khác sẽ thất bại, nhưng tôi sẽ cứ tiếp tục, miễn là tôi không đánh mất chính mình.

Tôi không biết cuộc sống của bạn là gì, nhưng tôi biết rằng có những thứ trên đời này mà bạn sẽ yêu quý còn hơn bản thân mình. Điều gì đó đáng giá, nhưng đừng để bị say mê và đắm chìm, bởi tất cả chúng ta đều biết thế là không ổn, đúng chứ? Bạn hãy nhận định điều mình giỏi nhất, thứ mà bạn cảm thấy thích nhất và bắt đầu xây nên “ngôi nhà” mà không thứ gì có thể lung lay nó. Và một ngày nào đó, nhất định bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi thất bại hay thành công, và việc bạn cần làm là quay trở về “nhà”, đặt sự siêng năng, lòng tận tụy, sự tôn trọng vào tâm trí, và để nó quyết định nước đi tiếp theo cho bạn. Bạn hãy làm như vậy, lặp lại điều đó liên tục, và tôi hứa với bạn mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Elizabeth M. Gilbert (sinh ngày 18 tháng 7 năm 1969) là nữ nhà văn, tác giả, tiểu thuyết gia, nhà phê bình văn học người Mỹ. Bà được biết đến nhiều nhất với tác phẩm theo dạng bút ký Ăn, Cầu nguyện, Yêu năm 2006, sau đó đã nằm trong danh sách bánh chạy nhất của tờ New York Times trong 199 tuần tính đến tháng 12 năm 2010 và được dựng thành phim điện ảnh cùng tên vào năm 2010.

Tham khảo video: Success, failure and the drive to keep creating

Bình luận qua Facebook

Post a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*