Homepage / Overthinking / Kể chuyện tình tôi p2
Into the wild – lang thang và đánh đổi thực sự Chuyến đi Bình Phước The bucket list – bộ phim truyền cảm hứng xê dịch That’s enough Mau quên Đừng cố thay đổi người khác, hãy thay đổi chính mình trước đã Sói cũng biết yêu À thì thế này cũng tốt Chuyến đi Phan Thiết Không còn “giá như..” Kể chuyện tình tôi p2 Có những cảm giác còn tuyệt vời hơn cả tình yêu So với năm trước Càng ngày tôi càng thích viết Kể chuyện tình tôi p1 Đời lắm lúc trêu ngươi, nhưng thế mới thú vị “Việc ta là đi cho xong con đường dài” Tóc bạc Tình.. không như mơ cũng không như thơ Fuck you và xin chào! 2 3 năm rồi – P1 Quên hay mất trí? Sách và người yêu Nhật kí hành trình sang đất Campuchia Vì.. quá hợp nhau? F*ck cái cảm giác bị từ chối Ngược đời Ranh giới giữa mọi người Chùa lá sen – bãi biển Trà Vinh Đời người.. dễ và khó – nói và làm Sách: Người bạn thầm lặng Thất bại là khi quá mong muốn nhận lại Trân trọng cuộc sống Quyến rũ phụ nữ? Bệnh viện, sức khỏe và tình thương Phan Thiết 7 quyển sách làm thay đổi cả thế giới Suy nghĩ về TIỀN TIỀN THÌ QUAN TRỌNG GÌ, QUAN TRỌNG LÀ HẠNH PHÚC? Du lịch Siem Reap – Angkor Bangkok Sinh nhật năm 2017 Bình minh sông nước Vĩnh Long Fujifilm X-A10 Sa Pa Đảo Koh Phi Phi Đảo Koh Rong Angkor Wat Hãy sống như không còn cha Không rượu bia, không cà phê trong vòng 27 tháng Tại sao việc hình dung ước mơ lại vô cùng quan trọng? Những cuốn sách hay về lịch sử của các công ty công nghệ Bạn không hề lười biếng, chỉ là bạn quá nhút nhát mà thôi 3 điều bạn có thể học được từ Jeff Bezos để đưa ra một quyết định đúng đắn Việc than vãn tác động tiêu cực đến não bộ như thế nào? Tất cả những gì cần biết về Bitcoin Bài nhạc buồn nói lên rất nhiều điều… về người nghe Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ? Tại sao người ta lại tin vào thuyết âm mưu? Hãy sống với một trái tim rộng mở Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống Ngừng hy vọng về một cuộc sống như ý muốn Người giàu nhất thành Babylon Thành công, thất bại và nghị lực Sống vượt qua những giới hạn Sam Kolder – thành công từ đam mê và tài năng Forrest Gump

Overthinking

Kể chuyện tình tôi p2

Mới đi cày game về, đầu óc còn mông lung, tê tê trống rỗng, nhưng rốt cuộc cũng có điều để viết.

Sau cái cuộc tình “ảo” ngây thơ thời trẻ trâu, bỗng dưng tôi bị ảnh hưởng rõ rệt bởi những điều từ đời thực, một cái nhìn, cử chỉ và giọng nói, đủ để làm tôi thích một người.

Đó là cô gái học chung thời phổ thông, cái giai đoạn mà tôi đã tiến thêm một bước mới trên con đường cày cuốc game, tiêu tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc vào những giá trị ảo, món đồ ảo, danh vọng và hào quang đầy mê ảo. Đó là cô tổ trưởng xinh xắn, giọng nói khá là chững chạc so với những đứa con gái độ tuổi ấy, học giỏi, lại giỏi cả hoạt động, lại thêm quen biết rộng, dễ mến, dễ tiếp xúc.

Tôi là một thằng ham chơi ngây ngô, chẳng biết từ lúc nào tôi lại thích tiếp cận cô nàng, qua những dòng tin nhắn trên chiếc điện thoại trắng đen, nói những câu chuyện ko đâu vào đâu, tôi cũng chả cố sức gây ấn tượng với cô nàng vì vẻ ngoài tôi có gì ấn tượng đâu, tôi chỉ lằng lặng buông lơi vài câu sau giờ học, tối về rồi nghĩ về cô nàng, rồi sáng nhìn chăm chú với vẻ mặt ngáo ngơ.

Đến một ngày tôi bày tỏ cái sự khó chịu đang đè nén trong lòng, kết quả quá dễ biết rằng cô nàng muốn là bạn, nào là muốn làm bạn thân của nhau, nào là đừng nghĩ tào lao, blah blah. Rồi cô nàng hẹn sẽ cho tôi câu trả lời sau kì thi tốt nghiệp.

Tôi còn nhớ vào ngày thi, sau khi thi xong (môn gì quên rồi), tôi dòm dòm kiếm kiếm cô nàng, tôi ra vẻ “chững chạc” hơn bình thường, hỏi một câu ngắn gọn rằng thi thế nào, bị đáp lại bởi câu nói cụt ngủn, tôi lẳng lặng bỏ đi, để cô nàng ở lại nói chuyện với bạn.

Ít ngày sau khi thi xong, tôi được mẹ đưa thẳng xuống cần thơ để ôn thi đại học, tôi thấy thích ngay cái vùng đất mà đối với tôi là xa hoa nhất mà mình được biết này, tôi gạt bỏ đi hết những liên lạc, mặc dù trong đầu vẫn nhớ như in sdt ấy. Lúc ấy, tôi nghĩ mình đã nhận được câu trả lời, lại thêm một chuyện tình ko đâu vào đâu. Song song đó, tôi vẫn hay tin rằng cô nàng đã đậu đại học và chọn đại học an giang chứ không phải cần thơ. Với tôi, đó là dấu chấm hết, tôi mất một khoảng thời gian rất lâu để không còn mơ về những ngày còn học phổ thông, để không còn nhớ cái nụ cười, cái điệu bộ quen thuộc ấy.

Trải qua 3 năm cao đẳng, 2 năm liên thông đại học, bỗng một ngày tôi liên lạc với cô ấy qua facebook, rồi zalo, vì cô ấy vẫn còn dùng sdt ngày nào. Tim tôi như thắt lại khi biết rằng mấy năm qua, tôi vẫn còn vị trí nào đó trong lòng cô ấy, và phải chăng tôi đã bỏ cuộc quá sớm và chính tôi khởi xướng rồi thổi tắt đi câu chuyện tình này.

Quả thật, trong suốt hơn 20 năm cuộc đời ngắn ngủi tôi đã từng trải qua, đây là mối tình khó phai nhất trong tâm trí, là mối tình mà tôi đặt rất nhiều kì vọng, là mối tình khiến tôi tốn nhiều đau đớn và nước mắt, cũng là mối tình ảnh hưởng mạnh nhất đến những quyết định sau này của tôi.

Có một khoảng thời gian, tôi chả muốn nghĩ đến một hình dung nào, chả muốn tìm hiểu hay tò mò gì về chuyện tình cảm, đó là khoảng thời gian yên tịnh trong tâm nhất và cũng là khoảng thời gian vô vị nhất.

Đã lâu không còn liên lạc, có vẻ người ấy đã tìm được hạnh phúc và tôi cũng ko nên có mặt hay làm ảnh hưởng đến cô ấy nữa, tôi vẫn sẽ lẳng lặng như bây giờ và biết đâu một ngày không xa tôi sẽ biết rằng cô ấy đã tìm thấy được điều mình hằng mong muốn và xứng đáng.

Comments are closed.