Everybody’s fine – gia đình và không gia đình Con người – cũng ngộ Kể cũng ngộ Chỉ cần ta còn nhớ thì sẽ chẳng có điều gì mất đi Eternal sunshine of the spotless mind – lẩn tránh The Secret Life of Walter Mitty – stop dreaming, make it happen Nó đã biết mình sẽ làm gì Em thật là ngốc Ừ thì say tiếp Lạnh Ừ thì anh say Wild – tìm nơi để lãng quên 40 phương châm cuộc sống giá trị từ Tiến sĩ Jordan Peterson Into the wild – lang thang và đánh đổi thực sự Chuyến đi Bình Phước The bucket list – bộ phim truyền cảm hứng xê dịch That’s enough Em Mau quên Đừng cố thay đổi người khác, hãy thay đổi chính mình trước đã Sói cũng biết yêu À thì thế này cũng tốt Chuyến đi Phan Thiết Không còn “giá như..” Kể chuyện tình tôi p2 Có những cảm giác còn tuyệt vời hơn cả tình yêu So với năm trước Càng ngày tôi càng thích viết Kể chuyện tình tôi p1 Đời lắm lúc trêu ngươi, nhưng thế mới thú vị “Việc ta là đi cho xong con đường dài” Tóc bạc Tình.. không như mơ cũng không như thơ Fuck you và xin chào! 2 3 năm rồi – P1 Quên hay mất trí? Sách và người yêu Nhật kí hành trình sang đất Campuchia Vì.. quá hợp nhau? F*ck cái cảm giác bị từ chối Ngược đời Ranh giới giữa mọi người Chùa lá sen – bãi biển Trà Vinh Đời người.. dễ và khó – nói và làm Sách: Người bạn thầm lặng Thất bại là khi quá mong muốn nhận lại Trân trọng cuộc sống Quyến rũ phụ nữ? Bệnh viện, sức khỏe và tình thương Phan Thiết 7 quyển sách làm thay đổi cả thế giới Suy nghĩ về TIỀN TIỀN THÌ QUAN TRỌNG GÌ, QUAN TRỌNG LÀ HẠNH PHÚC? Du lịch Siem Reap – Angkor Bangkok Sinh nhật năm 2017 Bình minh sông nước Vĩnh Long Fujifilm X-A10 Sa Pa Đảo Koh Phi Phi Đảo Koh Rong Angkor Wat Hãy sống như không còn cha Không rượu bia, không cà phê trong vòng 27 tháng Tại sao việc hình dung ước mơ lại vô cùng quan trọng? Những cuốn sách hay về lịch sử của các công ty công nghệ Bạn không hề lười biếng, chỉ là bạn quá nhút nhát mà thôi 3 điều bạn có thể học được từ Jeff Bezos để đưa ra một quyết định đúng đắn Việc than vãn tác động tiêu cực đến não bộ như thế nào? Tất cả những gì cần biết về Bitcoin Bài nhạc buồn nói lên rất nhiều điều… về người nghe Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ? Tại sao người ta lại tin vào thuyết âm mưu? Hãy sống với một trái tim rộng mở Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống Ngừng hy vọng về một cuộc sống như ý muốn Người giàu nhất thành Babylon Thành công, thất bại và nghị lực Sống vượt qua những giới hạn Sam Kolder – thành công từ đam mê và tài năng Forrest Gump

Sáng nay giật mình bởi tiếng cự cãi của phòng kế bên, đọc tin nhắn trả lời của em mà tự dưng thấy lòng nặng trĩu, anh lại nhớ về khoảng thời gian mà anh cố gắng lãng quên đi vừa qua, cái quá khứ mà có lẽ hằng ngày anh đang tập cách tránh né.

Tiền, anh nghĩ là nguyên nhân chính của bất cứ cuộc cải vã và mâu thuẫn của bất kì mối tình nào. Gia đình anh, cha mẹ anh, cũng vì làm ăn thất bại, thua lỗ, nợ nần chồng chất mà cha anh, từ một người giao thiệp rộng rãi, quen biết và có danh tiếng ở nơi anh sống, trở thành 1 người ko màng thế sự, quy y tam bảo và sống theo kinh Phật. Mẹ anh, người phụ nữ vô tư ngày nào, chỉ biết nghĩ đến con cái và gia đình, nay phải tự bương trải, tự thân vận động để trả số nợ ngân hàng hằng tháng.

Gia đình anh xuyên suốt thời gian đen tối đó, nào là cãi nhau liên tục vì những chuyện ko đâu, máu, nước mắt là những điều thường thấy, ngoài 2 con người luôn chịu đau khổ kia, là anh, thằng con trai lớn, thằng chỉ biết nằm co ro trùm mền để cho qua những câu nói lớn tiếng của người lớn, thằng chỉ biết nín lặng trước giọt nước mắt của mẹ, chỉ biết chịu đựng trước sức ép của cha.

Và rồi, cái bản tính của anh cũng quen dần, anh đã quá quen với cảm giác thăng hoa của tình cảm hay tình yêu, rồi bỗng chốc vì 1 nguyên nhân nào đó, lại gây khổ đau cho nhau, lại dằn vặt và chối bỏ nhau. Đó là một khoảng thời gian rất dài, anh sống trong giai đoạn khao khát tìm hiểu tình yêu nhất nhưng lại không nghĩ thậm chí không màng tới thứ tình cảm ấy. Anh lặng lẽ đi học, lặng lẽ đạp chiếc xe 1 mình trên con đường dài đến trường, rồi lại lặng lẽ đạp chiếc xe ấy về, không hề để tâm tới những thứ xa hoa hay vui thú của thị thành, anh lại về nhà, về nơi mà đã từ lâu ko còn tiếng cười đùa của cha mẹ, ko còn nhiều sự quan tâm cho nhau, ai lại sống cuộc đời lo nghĩ của người đó, chẳng có lấy 1 ngày kỉ niệm, chẳng có lấy 1 cuộc vui chung, chẳng có lấy 1 bức ảnh chung vào dịp lễ tết.

Suốt những năm lên cần thơ học cao đẳng, mẹ chăm lo cho anh đủ thứ chi phí, học phí, nhà trọ, ăn uống. Số tiền hằng tuần mà mẹ cày cuốc vất vả ấy, anh nghĩ đó là 1 khoảng tiền ko hề nhỏ.

Về phía anh, anh vẫn vậy, vẫn cắp sách trên chiếc xe đạp đến trường, lâu lâu nghỉ học chơi game, rồi chiều cắp cặp về, lâu lâu tối tụ tập với vài đứa bạn thân, nhậu nhẹt nói cười các kiểu ko đâu, tối thức khuya xem phim, rồi sáng ngủ nướng bỏ cả bữa sáng.

Cho tới 1 ngày anh anh tập tành xài FB, anh gặp được em, một con người mà ban đầu anh nghĩ cũng chỉ là ảo như bao trò game anh từng chơi, nhưng anh lại say mê, anh thấy như có 1 làn gió mới thổi qua cuộc đời mình, anh thấy thú vị ở bất cứ điều gì em làm, bất cứ điều gì em làm anh điều thấy vui, thế là anh dành nhiều thời gian hơn với FB, để theo dõi và tìm hiểu về em.

Cho đến 1 ngày anh đánh liều, hẹn em đi chơi, lần đầu gặp em, anh cố tỏ ra bình tĩnh, trong lòng thì tim đập thình thịch ko nguôi, anh nhớ mãi câu hỏi của em: sao anh ít nói quá vậy?.

Anh đã như 1 thằng nhóc, 1 thằng từ lâu thiếu thốn sự quan tâm, chỉ 1 chút dấu hiệu từ em thôi, anh cũng thấy vui vẻ khác thường, đó là khoảng thời gian anh thấy mình cần phải thay đổi, phong cách sống, cách ăn nói và cử chỉ, và cũng là giai đoạn anh tìm thấy được niềm đam mê du ngoạn đây đó, sau những chuyến đi, anh thấy mình cứng cáp hơn, bớt suy nghĩ và thay vào đó là hành động nhiều hơn, đồng thời luôn tự nhắc bản thân phải tốt hơn ngày hôm qua.

Anh lại nghĩ về câu nói của em, anh từng ko cho em được cảm giác được thương yêu, em ko cảm nhận được tình cảm và ko biết anh đang nghĩ gì. Đó là giai đoạn anh muốn tiến xa hơn với em, nhưng vì bao nhiêu thứ từ gia đình, anh ko muốn 1 cô gái vô tư như em phải lo nghĩ giống anh, anh lại nghĩ, 1 ngày nào đó em biết được hoàn cảnh gia đình anh, dù em chấp nhận hay ko, đó vẫn là lỗi của anh và đó vẫn là thiệt thòi cho em, anh ko muốn người anh thương phải trải qua những cảm giác anh từng có, ko hề muốn cái bản tính này ảnh hưởng đến quyết định em.

Thế là, lúc em quyết định rời bỏ anh, cũng là lúc anh hụt hẫng và u tối nhất. Anh lại bám theo cái mục tiêu mà anh nghĩ chỉ có nó mới làm anh nguôi ngoai, anh bỏ mặc bản thân ở 1 nơi ko hề quen biết ai, mặc cho có hiểm nguy hay rủi ro phía trước, anh lại lên kế hoạch quyết tâm đến được những nơi ấy. Nhưng thiết nghĩ, đa phần cũng để cố quên em.

Em bây giờ đã trưởng thành hơn, đã phần nào biết được công việc là như thế nào, em cũng đang xây dựng cuộc sống của mình, cũng tìm được nguồn tình cảm mới, người mới làm cho em hạnh phúc, anh biết.

Có lẽ, những lời này anh sẽ chẳng có cơ hội để nói với em, mặc dù anh luôn chất chứa bao điều muốn nói, cũng có thể, anh sẽ chẳng bao giờ nói, anh không muốn chuyện cá nhân của mình ảnh hưởng đến người khác, đặc biệt là người con gái mình thương.

Anh dự định sẽ tâm sự những điều này vào 1 ngày ko xa, ko phải để khiến em chấp nhận anh, chỉ vì anh nghĩ đây là những điều cần phải nói, và có lẽ, tốt nhất thì anh nên mãi là 1 người dõi theo mà thôi.

Comments are closed.