Homepage / Overthinking / Chuyến đi Bình Phước
Everybody’s fine – gia đình và không gia đình Con người – cũng ngộ Kể cũng ngộ Chỉ cần ta còn nhớ thì sẽ chẳng có điều gì mất đi Eternal sunshine of the spotless mind – lẩn tránh The Secret Life of Walter Mitty – stop dreaming, make it happen Nó đã biết mình sẽ làm gì Em thật là ngốc Ừ thì say tiếp Lạnh Ừ thì anh say Wild – tìm nơi để lãng quên 40 phương châm cuộc sống giá trị từ Tiến sĩ Jordan Peterson Into the wild – lang thang và đánh đổi thực sự Chuyến đi Bình Phước The bucket list – bộ phim truyền cảm hứng xê dịch That’s enough Em Mau quên Đừng cố thay đổi người khác, hãy thay đổi chính mình trước đã Sói cũng biết yêu À thì thế này cũng tốt Chuyến đi Phan Thiết Không còn “giá như..” Kể chuyện tình tôi p2 Có những cảm giác còn tuyệt vời hơn cả tình yêu So với năm trước Càng ngày tôi càng thích viết Kể chuyện tình tôi p1 Đời lắm lúc trêu ngươi, nhưng thế mới thú vị “Việc ta là đi cho xong con đường dài” Tóc bạc Tình.. không như mơ cũng không như thơ Fuck you và xin chào! 2 3 năm rồi – P1 Quên hay mất trí? Sách và người yêu Nhật kí hành trình sang đất Campuchia Vì.. quá hợp nhau? F*ck cái cảm giác bị từ chối Ngược đời Ranh giới giữa mọi người Chùa lá sen – bãi biển Trà Vinh Đời người.. dễ và khó – nói và làm Sách: Người bạn thầm lặng Thất bại là khi quá mong muốn nhận lại Trân trọng cuộc sống Quyến rũ phụ nữ? Bệnh viện, sức khỏe và tình thương Phan Thiết 7 quyển sách làm thay đổi cả thế giới Suy nghĩ về TIỀN TIỀN THÌ QUAN TRỌNG GÌ, QUAN TRỌNG LÀ HẠNH PHÚC? Du lịch Siem Reap – Angkor Bangkok Sinh nhật năm 2017 Bình minh sông nước Vĩnh Long Fujifilm X-A10 Sa Pa Đảo Koh Phi Phi Đảo Koh Rong Angkor Wat Hãy sống như không còn cha Không rượu bia, không cà phê trong vòng 27 tháng Tại sao việc hình dung ước mơ lại vô cùng quan trọng? Những cuốn sách hay về lịch sử của các công ty công nghệ Bạn không hề lười biếng, chỉ là bạn quá nhút nhát mà thôi 3 điều bạn có thể học được từ Jeff Bezos để đưa ra một quyết định đúng đắn Việc than vãn tác động tiêu cực đến não bộ như thế nào? Tất cả những gì cần biết về Bitcoin Bài nhạc buồn nói lên rất nhiều điều… về người nghe Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ? Tại sao người ta lại tin vào thuyết âm mưu? Hãy sống với một trái tim rộng mở Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống Ngừng hy vọng về một cuộc sống như ý muốn Người giàu nhất thành Babylon Thành công, thất bại và nghị lực Sống vượt qua những giới hạn Sam Kolder – thành công từ đam mê và tài năng Forrest Gump

Overthinking

Chuyến đi Bình Phước

Chả hiểu sao mình có cảm giác như mình đã đi đến nơi này nhiều ngày nay rồi, tới lúc xem lại thời gian chụp ảnh và quay phim thì giật mình, chỉ mới 1 tuần nay.

Mình lại xuất phát lúc 8h30, do ngủ nướng và sắp xếp đồ. Lần này mình chạy 1 mạch lên cai lậy tiền giang, theo con đường tắc đầy sỏi đá để thẳng tiến hướng tây ninh. Cảnh vật khá quen thuộc vì mình từng đi con đường này cũng vài lần. Rồi tới ngã ba qua cửa khẩu mộc bài, mình lại càng thấy thân quen.

Mình tới tòa thánh tây ninh khoảng 4h chiều thì phải (chả nhớ rõ), dọc đường mình mắc mưa chắc cỡ cả tiếng, lên tới đây đã khá mệt vì bụng ko chứa bao nhiêu, chạy lòng vòng trong khu vực tòa thánh rồi tạm nghỉ làm vài tấm ảnh, trong đó có tấm chú khỉ chạy ngang đường.

Mình tiếp tục đi qua đồng xoài, nhưng lúc ấy đã khoảng 7h tối, ghé 1 quán ăn trong lúc mình mẩy lạnh ngắt, run bần bật, được cô chủ chỉ đường để xuống bến cát bình dương, 1 phần vì mình quá mệt và lạnh, 1 phần vì nghe theo lời khuyên của cô chủ quán, mình nghỉ lại 1 đêm ở bến cát.

Nhà nghỉ đơn sơ, nằm thư giãn sau 1 ngày bụng đói và lạnh, mình thiếp đi trong tiếng gió của quạt máy.

Sáng hôm sau, khoảng 8h30, mình chạy lên đồng xoài, rồi từ đó chạy lên thị xã phước long, rồi cứ thế mà thẳng tiến rừng Bù gia mập, mình gặp được chú bán cá viên chiên dọc đường, cho niềm nỡ và hướng dẫn nhiệt tình mình cách vào rừng, chia tay chú với nụ cười trên môi, đó quả là 1 thứ tình cảm giữa người với người rất đặc biệt.

Mình đã đến khu vực rừng, dọc đường người dân nơi đây khá vắng vẻ, chủ yếu là người dân tộc (mình nghĩ là khơ me) sinh sống, đường thì lên dốc rồi lại uốn cong, làm mình nhớ đến núi cấm quê hương, mình thả dốc cong và phải cố giữ tay lái bình tĩnh, 1 tay cầm máy ảnh quay lại những thước phim đáng nhớ, mắt thì ngó hết khung cảnh này đến cảnh khác, mình cảm thấy rất nể phục cuộc sống nơi đây, thật yên bình nhưng con người thì không hề tầm thường chút nào.

Rừng quốc gia nằm đối diện căn chợ cũ, qua cánh cổng mình chạy 1 mạch vào trong, men theo con đường nhỏ đủ để xe chạy vòng quanh khu rừng, bên ngoài rừng đã được bảo vệ bằng hàng rào, có lẽ để du ngoạn nơi đây thì phải cần đi bộ, mình lại tiếp tục chạy, đến 1 con dốc, mình vẫn cứ tự nhiên leo lên, đến giữa chừng xe ko lên tiếp được, cộng theo đường phủ rêu xanh, trơn quá làm mình té ngang cùng với chiếc xe, quả là 1 cú đau nhớ đời, xe ko sao, người thì chỉ dính dơ, mình phải lùi xe từng bậc thang một để xuống, tay run, chân run nhưng biết kêu ai giữa nơi hoang vắng này, xuống đến nơi đất phẳng, thở phào nhẹ nhõm, chụp lại tấm ảnh làm kỉ niệm “cái ngu”, lội vài chục bậc thang rồi trở xuống.

Mình nghỉ 1 đêm ở đâu đó giữa phước long và bình long, sáng hôm sau chạy về Bo túc tây ninh, rồi chạy ngang tòa thánh 1 lần nữa, dọc đường an nhiên nhìn ngắm núi bà đen từ xa, quả là 1 ngọn núi hùng vĩ. Trên đường từ tây ninh về, mình ghé ăn bánh xèo, lần đầu mình ăn bánh xèo nhân toàn măng là măng.

Quá mệt mỏi, ê ẩm toàn thân, mình thấy nhớ cần thơ, khi trông thấy cầu cần thơ, mọi mệt mỏi như tan biến, thành phố như đang mở rộng vòng tay chào đón mình quay về, đến cầu quang trung thì 1 con mưa bất chợt lướt qua, ướt nhẹp, răng miệng đánh cầm cập nhưng vẫn cố chạy về đến phòng, chỗ ngủ thân yêu, mình đã về tới.

Đây có lẽ là chuyến đi giúp mình thêm vững tin và cứng cáp hơn, giúp mình cẩn trọng hơn trong quá trình đi lại, giúp mình đến gần hơn với nền văn hóa vùng nghèo, vùng núi, nơi con người thân thiết với thiên nhiên hơn bất cứ đâu.

Cảm ơn má đã luôn bên cạnh con, giúp con vượt qua những con đường lầy lội ko một bóng người, giúp con vững tin với quyết định của mình, giúp con đỡ lạnh giữa cơn mưa buốt giá của miền núi, giúp con thêm trân trọng những gì mình đang có, giúp con biết cách đánh đổi để có hạnh phúc thật sự. Con nghĩ má cũng đang mỉm cười tự hào vì những gì con đã làm được.

Một chuyến đi ngắn ngủi nhưng đáng nhớ  suốt đời!

Comments are closed.