Homepage / Nhật ký du lịch / Nhật kí hành trình sang đất Campuchia
Before sunset – thời gian có xóa nhòa hoàn toàn cảm xúc? Before sunrise – trăn trở về tình yêu thực sự Stop looking for.. việc tìm kiếm có lẽ nên dừng tại đây Unfollow – tạm biệt em! Chờ anh nhé Đà Lạt Everybody’s fine – gia đình và không gia đình Con người – cũng ngộ Kể cũng ngộ Chỉ cần ta còn nhớ thì sẽ chẳng có điều gì mất đi Eternal sunshine of the spotless mind – lẩn tránh The Secret Life of Walter Mitty – stop dreaming, make it happen Nó đã biết mình sẽ làm gì Em thật là ngốc Ừ thì say tiếp Lạnh Ừ thì anh say Wild – tìm nơi để lãng quên 40 phương châm cuộc sống giá trị từ Tiến sĩ Jordan Peterson Into the wild – lang thang và đánh đổi thực sự Chuyến đi Bình Phước The bucket list – bộ phim truyền cảm hứng xê dịch That’s enough Em Mau quên Đừng cố thay đổi người khác, hãy thay đổi chính mình trước đã Sói cũng biết yêu À thì thế này cũng tốt Chuyến đi Phan Thiết Không còn “giá như..” Kể chuyện tình tôi p2 Có những cảm giác còn tuyệt vời hơn cả tình yêu So với năm trước Càng ngày tôi càng thích viết Kể chuyện tình tôi p1 Đời lắm lúc trêu ngươi, nhưng thế mới thú vị “Việc ta là đi cho xong con đường dài” Tóc bạc Tình.. không như mơ cũng không như thơ Fuck you và xin chào! 2 3 năm rồi – P1 Quên hay mất trí? Sách và người yêu Nhật kí hành trình sang đất Campuchia Vì.. quá hợp nhau? F*ck cái cảm giác bị từ chối Ngược đời Ranh giới giữa mọi người Chùa lá sen – bãi biển Trà Vinh Đời người.. dễ và khó – nói và làm Sách: Người bạn thầm lặng Thất bại là khi quá mong muốn nhận lại Trân trọng cuộc sống Quyến rũ phụ nữ? Bệnh viện, sức khỏe và tình thương Phan Thiết 7 quyển sách làm thay đổi cả thế giới Suy nghĩ về TIỀN TIỀN THÌ QUAN TRỌNG GÌ, QUAN TRỌNG LÀ HẠNH PHÚC? Du lịch Siem Reap – Angkor Bangkok Sinh nhật năm 2017 Bình minh sông nước Vĩnh Long Fujifilm X-A10 Sa Pa Đảo Koh Phi Phi Đảo Koh Rong Angkor Wat Hãy sống như không còn cha Không rượu bia, không cà phê trong vòng 27 tháng Tại sao việc hình dung ước mơ lại vô cùng quan trọng? Những cuốn sách hay về lịch sử của các công ty công nghệ Bạn không hề lười biếng, chỉ là bạn quá nhút nhát mà thôi 3 điều bạn có thể học được từ Jeff Bezos để đưa ra một quyết định đúng đắn Việc than vãn tác động tiêu cực đến não bộ như thế nào? Tất cả những gì cần biết về Bitcoin Bài nhạc buồn nói lên rất nhiều điều… về người nghe Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ? Tại sao người ta lại tin vào thuyết âm mưu? Hãy sống với một trái tim rộng mở Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống Ngừng hy vọng về một cuộc sống như ý muốn Người giàu nhất thành Babylon Thành công, thất bại và nghị lực Sống vượt qua những giới hạn Sam Kolder – thành công từ đam mê và tài năng Forrest Gump

Nhật ký du lịch

Nhật kí hành trình sang đất Campuchia

Theo kế hoạch 2 anh em đã dự định từ trước tết, xách xe lên và đi Campuchia.

1h trưa, nắng nóng nhưng chả hề gì. Chạy một mạch từ Cần Thơ đến cửa khẩu Long Bình. Quyết định ban đầu của mình là đi đường Bát đai (ko biết đúng chính tả ko) để ghé thăm mấy người chị họ đang bán trái cây trên đó, có thể đi bằng cano lên đó, ko cần phải đóng dấu hộ chiếu gì. Nghe đến đây, 2 anh em bàn bạc và quyết định đi “đường đường chính chính” qua cửa khẩu Long Bình.

Cảm giác sợ khi lần đầu qua cửa khẩu càng bị tăng lên thêm khi nghe “tư vấn” của thanh niên chạy xe ôm, bảo là xe bảng số Việt qua đó sẽ bị bắt, sẽ bị cướp và phạt tiền các kiểu.

Nhưng cũng bắt gặp một người anh vừa đi Nam Vang (tên thường gọi của thủ đô Nôm Pênh) về, bảo là xe đi bình thường nhưng nên đi vào lúc sáng để an toàn. Mình ngồi ở ngoài cửa chỗ đóng dấu chờ ông anh. Mình quyết định gạt qua tất cả, đầu tiên cần “tiền đâu”, mua sim để dùng 3G. Xong xuôi, ông anh nói là chưa đóng dấu vì nghe lời cái anh vừa về kia. Mình khăng khăng quyết định đi, sau một hồi tranh luận, đưa ra quyết định đi luôn trong đêm, vì sau 6h tối là ko thể nhập cảnh về nước được nữa.

Chạy được một đoạn trên đất nước bạn, gặp ngay đám mưa tối tăm mặt mũi, ghé vào một tiệm điện thoại gần đó để mua sim (bên đây cũng có nhà mạng Viettel nhưng tên là Metfone), nhưng gặp người bản địa, ko biết giao tiếp thế nào, chỉ chỉ trỏ trỏ nhưng vô ích, cũng may còn gọi được người chị họ, người nước bạn ko bán sim cho mình vì họ ko bán thẻ cào, họ sợ mình mua rồi ko sử dụng được thì phải (dễ thương vãi). Nhưng rồi cũng mua được cái sim, nhờ người chị họ mua thẻ cào nạp vào. Mạng 3G đã có, xem bản đồ và mặc cho trời mưa, 2 anh em thẳng tiến.

Thời gian khó khăn cũng qua, xe đang chạy ngang thị trấn nhỏ nào đó, 2 anh em nói trên trời dưới đất, người nhắc đường người cầm lái. Thủ đô đã ở ngay trước mặt, ánh đèn đường đủ màu sắc, dòng xe tấp nập cũng bắt đầu xuất hiện, chạy long nhong vòng vòng cũng tìm được chỗ nghĩ, đó là một khách sạn giá rẻ ở ven công viên đài tưởng niệm độc lập. May là nhờ sự chỉ dẫn tận tình của 2 anh tài xế tuk tuk, mình cũng gặp được khách sạn biết tiếng việt. Nằm nghỉ, xả hơi, vui mừng khó tả, lấy điện thoại ra báo cho người thân hay tin.

2 anh em ra công viên dạo bước, đi được 1 vòng cũng ngại phải mua đồ ăn (toàn đồ ăn vặt), quay trở lại khách sạn làm dĩa cơm và lon bia. Hỏi chú quản lý, chú chỉ đường qua khi Pub Street (khu ăn chơi, hay khu phố tây). Đi bộ ven bờ sông, ngang thành vua (lăng vua), nhìn khung cảnh về đêm, thấy thủ đô nước bạn mới yên bình và dễ chịu làm sao.

Quay trở về, 2 anh em quyết định ko đi lên Angkor, vì tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc thì hạn chế. Sáng đảo xe 1 vòng thủ đô, gửi xe, đi bộ qua ngôi chợ lớn và nổi tiếng nhất Campuchia, rồi lạc chả biết đường về, bên cạnh mang cái ba lô nặng trĩu gây khó chịu, 2 anh em có mâu thuẫn và giải quyết nó bằng cách bắt xe ôm về ngôi chùa ông anh đã chụp dự phòng trong điện thoại. Đó là nhờ những người Việt bán hàng rong giúp đỡ, thật dễ mến quá.

Lên xe, 2 anh em chạy về đường cửa khẩu Tịnh Biên, ghé Killing Field (nơi trại thảm sát của Pôn Pốt đối với người dân Campuchia ngày xưa), đảo 1 vòng, xem xét lịch sử, ra cổng mua vài món quà lưu niệm rồi lên xe về nước. Gần đến cửa khẩu, lại gặp 1 trận mưa ko thể lớn hơn, mình mẩy ướt nhẹp, vừa lạnh vừa đói, xuất nhập cảnh mà run bần bật.

Ghé nhà bà nội bên Tịnh biên làm gói mì, chờ khô quần áo rồi ra chợ tịnh biên mua thùng bia Angkor, thùng nước ngọt, 2 anh em thấy vui sướng khó tả.

Về nhà ngủ 1 đêm, sau khi làm 4 lon bia và mấy con ếch và dế chiên mua trên đường về. Ngủ một giấc thẳng cẳng. Sáng lên thị trấn ăn cháo bò, rồi đi thăm quan nhà mồ Ba Chúc, rồi chạy đường Châu Đốc xuống Cần Thơ. À, có ghé nhà Dì tư bên Tịnh Biên làm ít lon bia nữa.

Quãng đường về Cần Thơ, cả 2 anh em đã thấm mệt, chỉ muốn về đến nhà là nằm xuống làm 1 giấc ko biết trời đất gì. Ngồi ngẫm nghĩ lại những trải nghiệm thú vị vừa qua, đây quả là một thành công ko hề nhỏ trong cuộc đời ngắn ngủi này.

Riêng bản thân mình đã vượt qua tất cả, bất chấp mọi cảnh báo từ người thân, từ người lạ, bất chấp rào cản ngôn ngữ, văn hóa hay địa lý. Mình đã chứng minh rằng mình làm được điều mình nghĩ. Mình có thể đương đầu với thử thách và nỗi sợ của bản thân. Mình đã học được cách lắng nghe, thảo luận để hướng đến mục đích chung, mình cảm thấy đã trưởng thành hơn phần nào, mình đã ko còn bận tâm nhiều đến ánh nhìn của người khác. Mình tự hào đã vượt lên chính mình, ko còn chú trọng quá đến vẻ ngoài của một người, mà thay vào đó, xem xét và đánh giá họ dựa trên những gì họ làm và thể hiện.

Có đi mới biết mình còn khờ khạo và dở tệ đến mức nào. Có đi mới thấy mình đã ở trong Safe Zone quá lâu. Có đi mới thấy ko có điều gì mang lại cảm giác hạnh phúc lâu dài bằng những trải nghiệm. Có đi mới thấy những đất nước văn minh là thế nào. Có đi mới thấy đất thực trạng đất nước mình đang sống.

Có gắng làm việc và trau dồi để đương đầu với những mảnh đất mới trong tương lai. I can do it!

01 – 02/06/2018.

P/S: Còn 1 vài chi tiết nhỏ khác, nhưng có lẽ sau này kể lại cho con cháu cũng như bài viết này thôi 🙂

Comments are closed.