Homepage / Nhật ký du lịch / Chuyến đi Phan Thiết
Into the wild – lang thang và đánh đổi thực sự Chuyến đi Bình Phước The bucket list – bộ phim truyền cảm hứng xê dịch That’s enough Mau quên Đừng cố thay đổi người khác, hãy thay đổi chính mình trước đã Sói cũng biết yêu À thì thế này cũng tốt Chuyến đi Phan Thiết Không còn “giá như..” Kể chuyện tình tôi p2 Có những cảm giác còn tuyệt vời hơn cả tình yêu So với năm trước Càng ngày tôi càng thích viết Kể chuyện tình tôi p1 Đời lắm lúc trêu ngươi, nhưng thế mới thú vị “Việc ta là đi cho xong con đường dài” Tóc bạc Tình.. không như mơ cũng không như thơ Fuck you và xin chào! 2 3 năm rồi – P1 Quên hay mất trí? Sách và người yêu Nhật kí hành trình sang đất Campuchia Vì.. quá hợp nhau? F*ck cái cảm giác bị từ chối Ngược đời Ranh giới giữa mọi người Chùa lá sen – bãi biển Trà Vinh Đời người.. dễ và khó – nói và làm Sách: Người bạn thầm lặng Thất bại là khi quá mong muốn nhận lại Trân trọng cuộc sống Quyến rũ phụ nữ? Bệnh viện, sức khỏe và tình thương Phan Thiết 7 quyển sách làm thay đổi cả thế giới Suy nghĩ về TIỀN TIỀN THÌ QUAN TRỌNG GÌ, QUAN TRỌNG LÀ HẠNH PHÚC? Du lịch Siem Reap – Angkor Bangkok Sinh nhật năm 2017 Bình minh sông nước Vĩnh Long Fujifilm X-A10 Sa Pa Đảo Koh Phi Phi Đảo Koh Rong Angkor Wat Hãy sống như không còn cha Không rượu bia, không cà phê trong vòng 27 tháng Tại sao việc hình dung ước mơ lại vô cùng quan trọng? Những cuốn sách hay về lịch sử của các công ty công nghệ Bạn không hề lười biếng, chỉ là bạn quá nhút nhát mà thôi 3 điều bạn có thể học được từ Jeff Bezos để đưa ra một quyết định đúng đắn Việc than vãn tác động tiêu cực đến não bộ như thế nào? Tất cả những gì cần biết về Bitcoin Bài nhạc buồn nói lên rất nhiều điều… về người nghe Tại sao có quá ít nhà lãnh đạo là phụ nữ? Tại sao người ta lại tin vào thuyết âm mưu? Hãy sống với một trái tim rộng mở Phớt lờ tất cả và bơ đi mà sống Ngừng hy vọng về một cuộc sống như ý muốn Người giàu nhất thành Babylon Thành công, thất bại và nghị lực Sống vượt qua những giới hạn Sam Kolder – thành công từ đam mê và tài năng Forrest Gump

Nhật ký du lịch

Chuyến đi Phan Thiết

Nhân lúc rãnh rỗi, ngồi hồi tưởng lại 1 vài cảm xúc tuyệt vời của chuyến đi Phan Thiết vừa qua, có thể làm chút động lực cho chuyến đi cuối tuần này.

Mình nghĩ lại 1 đêm ở phước hải – vũng tàu, “bước lang thang như kẻ không nhà”, cảm giác khá là thú vị, cảm giác chả quen biết ai, chả biết mình phải làm gì tiếp theo và chả biết mình sắp gặp phải điều gì.

Tối hôm đó, rảo bước thì cũng gặp hội chơ lô tô, đã lâu lắm mình không biết cảm giác ở đó thế nào, dòm dòm ngó ngó, thấy hay hay, ngồi nghỉ chân bên xe cá viên, trò chuyện với anh bán hàng, rồi về nhà nghỉ. Dọc đường tìm xe trà sữa xem có khác gì trà sữa cần thơ không, về phòng, bật tivi, điều hòa, rúc mình vào chăn rồi lướt face vài phút, đoạn đường của ngày mai còn khá là dài, rồi ngủ 1 cách ngon lành.

Sáng mình cũng nướng đến 8-9h, rồi thẳng một mạch ra thị xã La Gi, ghé ăn dĩa cơm sườn, giả rẻ bất ngờ. Xin ít nước trà rồi lên xe mà đi. Hỏi thăm mấy anh CSGT đường ven biển đi phan thiết, lòng nôn nao không ngừng.

Cảnh tượng tuyệt vời mở ra trước mắt, cát, gió, bầu trời xanh trong, biển vỗ ào ạt, dọc đường dừng xe ven đường, leo lên ngọn đồi cát, tự sướng vài tấm, thật vô cùng phấn khích. Rồi ngày càng nhiều thứ chào đón kẻ độc hành, biển xanh nắng vàng như vô tận.

Một rẻ vào đường có hải đăng kê gà, chụp vài tấm cảnh vật, ngắm biển vỗ dạt dào, đón chút gió biển rồi tiếp tục, trước đó cũng ghé chụp vài kiểu với cánh đồng thanh long, ngọn đồi cát mà mình hỏi cách để leo lên nhưng được đáp lại bằng nụ cười. Gần đến phan thiết, quen được 2 người bạn, cùng chung sở thích và đam mê, càng làm cho mình cảm thấy người dân nơi đây thật thân thiện và mến khách biết bao.

Hẹn tối gặp lại, mình tiếp tục chạy ra mũi né, hàng hàng resort bên đường, càng khích lệ tinh thần mình sẽ trở lại vào 1 ngày nào đó nhưng bằng cách đi nghỉ dưỡng đúng nghĩa. Hỏi thăm 1 chú đang đi bộ ngược hướng, đường đi bàu trắng, mình chở chú 1 đoạn rồi quay xe mà chạy theo chỉ dẫn. Đã đến thiên đường gió cát, đến con đường mà rất nhiều cư dân facebook chia sẻ, mình vẫn cho xe chạy bon bon, mình rẻ trái qua 1 ngôi chùa mà từ xa mình trông thấy tượng phật quan âm to đứng sừng sững. Ngừng lại, lễ phật, đi bộ qua tượng phật, chụp ảnh kỉ niệm, rồi bước ra mảnh đất rồi buông ánh nhìn bao quát quang cảnh nơi đây, trước mắt ở giữa những đồi cát là 1 “biển hồ” rộng lớn, trên mặt hồ gợn sóng là những bông hoa và lá sen.

Mình nghỉ 1 lát dưới gốc cây bồ đề, rồi tạm biệt ngôi chùa và chạy qua phía bàu trắng. Đã đến khu vực bàu trắng, rẻ vào cánh cổng khu du lịch, gửi xe và mua vé, mình lội 1 mạch lên đỉnh đồi, cát văng vào mặt, nên dùng khăn trùm kín, nắng gió cũng chả thể ngăn được những bước chân tuy đang mệt lã của mình, quay 1 vòng quang cảnh, hít thở và tận hưởng cảm giác, cuối cùng thì mình cũng làm dc, cũng thực hiện được 1 mục tiêu nho nhỏ của cuộc đời.

Lội xuống, gặp cậu nhóc đang tự sướng các kiểu, mình nhờ cậu chụp cho vài tấm làm kỉ niệm, tuy không được như mong muốn nhưng cũng ok, ko sao cả. Mình lên xe và chạy về hướng tp phan thiết.

À quên, có 1 kỉ niệm ở mũi né, mình đang tìm chỗ gửi xe để đi xuống bãi biển, gặp chú bảo vệ bảo rằng con cứ để xe ở đây, rồi con nên đi hướng kia, đừng xuống cổng này, vì xuống đây sẽ tốn vài chục tiền vé, mình cảm ơn và đi theo chỉ dẫn của chú. Nước biển dâng khá cao, mình phải cởi giày, rồi mang đôi quai hậu rồi săn quần đi xuống biển, chụp cảnh người dân thích thú tắm biển, chụp bao quát hoạt động, rồi mình lên chỗ giữ xe.

Chú bảo vệ khi nãy mỉm cười, hỏi sao mình lên sớm vậy, mình chỉ cười rồi trả lời rằng mình chỉ chụp ảnh rồi thôi, chứ mình ko tắm táp gì, chú cười rồi mình xin phép chú ngồi để mang giầy vào, mình hỏi chú bao nhiêu tiền, chú cười rồi bảo, con muốn gửi chú bao nhiêu cũng dc, rồi mình đưa chú 10k như nhiều chỗ khác, hỏi han thì biết chú mới làm ở đây đc vài tháng, chú ở tuy hòa nơi có cánh đồng quạt gió điện giống như ở bạc liêu. Cảm ơn chú 1 lần nữa và mình tiếp tục hành trình.

Lúc này mình đã ở tp, lang thang mệt mỏi, mình tìm chỗ nghỉ, cuối cùng cũng tìm dc ở ngoại ô, 2 người bạn mới quen cũng đến tận nhà nghỉ để rủ mình đi tham quan thành phố. Dù còn hơi mệt nhưng ko sao, mình theo chân 2 cô bạn đi ăn tại 1 quán quen, dạo dọc bờ biển, tham quan ngôi chùa ở gần phố đi bộ, ăn hộp bánh bột lọc khá lạ, rồi chia tay nhau, mình về nhà nghỉ cùng ly sinh tố bơ, tận hưởng khoảnh khắc và thư giãn cơ thể, đánh 1 giấc thật sâu để mai chạy 1 mạch về cần thơ.

Ngày hôm sau quả là 1 ngày khá dài, 8h30 sáng mình khởi hành đến hơn 7h tối mới về tới, chỉ nghỉ chân 1 lát do trời mưa bão. Cảm giác trông thấy tp cần thơ đang rộng vòng tay chào đón thật khó tả và tuyệt vời, mình mẩy tê tái, vui đùa vài câu với tụi bạn, rồi đánh 1 giấc quên trời quên đất để hôm sau đi làm.

Mình vẫn còn thèm cái khung cảnh bờ biển ấy, thèm cái con đường mà dường như chỉ có mình đi, thèm cái nắng đẹp và gió cát dính đầy mặt ấy, thèm cái cảm giác mệt lã khi leo núi ở thiền viện trúc lâm chân nguyên, chộp vài tấm với vài chú khỉ, mặt mày tái xanh ko còn giọt máu khi xuống núi, chân run lẩy bẩy nhưng cũng phải cố gắng bước tiếp, chưa bao giờ mình cảm thấy ko muốn chùn bước, dù trong đầu lúc ấy đang vẽ ra những ý nghĩ tiêu cực, nào là: bỏ cuộc đi, mày xỉu ở đây thì sao, lỡ mấy con khỉ lấy đồ của mày thì sao, lỡ mày té ở đây thì ai lo, xe mày có vấn đề thì ai sửa, v.v.. và v.v.. rất nhiều ý nghĩ khác, nhưng không, mình thành công vì đã vượt qua tất cả, cảm ơn những trải nghiệm không bao giờ mình quên được.

Cuối tuần mình sẽ khám phá 1 vùng đất khác, mặc cho mình sẽ khá là khổ sở sau khi quay về, nhưng mình đã lỡ trót nghiện, nghiện cảm giác vượt lên chính mình, nghiện cảm giá thử thách bản thân, nghiện cảm giác trải nghiệm những người và văn hóa khác nhau, nghiện cảm giác ko hối tiếc về những việc mình từng làm.

Cảm ơn cuộc đời và nhất là má Diễm, người luôn bên ủng hộ tinh thần và suy nghĩ của con, cảm ơn má đã phù hộ cho con!

Comments are closed.